ĐĂNG KÝ
Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"

Receive all updates via Facebook. Just Click the Like Button Below

Powered By | Blog Gadgets Via Blogger Widgets


Trang 1 trong tổng số 1 trang
Bài gửiThời gian: 27/11/2009, 20:13
#1
Lonely Boy
Lonely Boy
SUPER MODERATOR
avatar
948/10000
Tên: : Trần Công Hoàng Anh
Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 948
Điểm xếp hạng : 1606
Birthday : 01/01/1990
Tuổi : 27
Đến từ : Mười tám tầng Địa Ngục
default Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"

1.
Phải kết thúc. Như một mệnh lệnh từ trong sâu thẳm của Dung. Một tình yêu hơn 2
năm sẽ phải kết thúc. Đã có quá nhiều bất ổn. Mơ hồ, thực tế có. Có những cái
thực sự đến sờ nắn được và có cả những sự thực bất an mơ hồ về một tương lai
dài và mệt mỏi hơn bất cứ tiếng thở dài nào. Dung phải kết thúc trước khi chút
tình yêu sót còn này cạn kiệt. Dung sợ lắm đến một ngày hai đứa sẽ hết sạch
tình cảm dành cho nhau. Phải kết thúc trước khi tình yêu ấy biến mất như chưa
từng có trên đời. Để còn được nhớ về nhau như một thời đẹp đẽ.


2.
"Anh đã làm điều gì sai". Việt sẽ hỏi. Dung sẽ phải trả lời. Nhưng
trả lời thế nào? Việt đã làm điều gì sai? Không! Chẳng có gì sai cả. Không lẽ
nói Việt rằng thân thể đã lớn nhưng cái áo không lớn theo để bao bọc? Hay lại
nói với Việt rằng tình yêu này đang dần chết vì những thói quen máy móc? Cũng
đươc thôi nhưng sao nghe mà chua chát thế? Không chua chát sao được khi mà hai
đứa đã từng được bình chọn là cặp tình nhân lý tưởng nhất trường Đại Học. Dung-
một MC nổi tiếng của trường, một bí thư đoàn và là niềm hy vọng của rất nhiều
gã con trai trong trường. Thậm chí, bạn của thằng Nam em trai Dung đang học lớp 10
lên nhà chơi thấy Dung từ đó mê mệt. Thằng bé làm đủ mọi cách để nói "Chị
ơi em yêu chị". Nó bỏ học chỉ để lên ngồi quán nước trước cổng trường của
Dung chờ nhìn Dung tan học đi qua. Nó hẹn Việt để nói chuyện phải quấy và muốn
Việt nhường Dung lại cho nó đổi lại bằng 1 con xe @ nó đang đi cùng với hơn
50.000 USD nó cạy tủ bố mẹ có được. Còn Việt cũng đâu phải thường. Mẹ làm ở Bộ
rất lớn. Nhà biệt thự ngay trên phố chính. Nhưng đáng nể nhất là một cầu thủ
bóng rổ nổi tiếng của trường. Đẹp trai, hát hay, đàn giỏi, lại danh tiếng vì
những giai thoại khác ở trường về không chỉ học hành mà còn cả ở các hoạt động
ngoại khoá. Chủ tịch hội sinh viên trường, tác giả của rất nhiều bài hùng biện
cá tính và thuyết phục. Cả hai là những ngôi sao lớn của trường. Đặc biệt hơn
là khi đến với nhau không phải khi đã thành sao. Có nghĩa là một tình yêu thuần
khiết nhất. Yêu vì thấy được yêu và muốn yêu nhau.
Thời gian đầu thực sự ra cũng thật đẹp. Việt tới với Dung như việc người ta ráp
cầu thang nối tầng 2 với tầng 1 vậy. Có nghĩa là đến một cách tự nhiên. Cả hai
không ai nói nhưng chắc chắn đối phương thuộc về mình. Sau kỳ thi đại học, Việt
hẹn Dung đi chơi và tự nhiên như thể nói lời yêu từ lâu lắm rồi vậy. Dung vòng
tay ôm eo Việt khi ngồi sau xe. Hôm đó hai đứa quyết định đi hết 126 km vòng
quanh Hà Nội. Đến tận 5h sáng mới về. Nói đủ thứ chuyện. Xong. Từ đó yêu nhau.
Nụ hôn sau đó hai ngày trong một quán cà phê nhỏ. Vào Đại Học, cả hai đều mặc
nhiên đón nhận những thành quả. Việt lên làm chủ tịch hội sinh viên trường.
Dung làm Bí thư chi đoàn. Tất cả chỉ trong vòng 2 năm. Cả hai đón nhận điều đó
như không thể khác đi được. Tựa như trên thế gian này không còn ai đủ để thay
thế đối phương của mình nữa vậy. Quá hoàn hảo. Vậy thì sai ở đâu? Có trời mới
biết sai ở đâu.

3.
Dung đến nơi hẹn sớm hơn 30 phút. Chị Hương Anh lúc đèo Dung đến đã lén thở
dài. Thực lòng, Dung biết chị ấy rất quý Việt và quan trọng hơn "Chị sợ
rồi sau này sẽ không ai bằng Việt và cũng không ai xứng đáng với em hơn Việt
đâu, Dung". Chính cái lẽ đó mà tình yêu đã tồn tại suốt 2 năm trời. Dung
chỉ mỉm cười: "Biết đâu ngai tại quán cà phê này, ngay sau khi tụi em nói
chia tay, em sẽ gặp một người của em?". Một người của Dung. Người ấy sẽ
thế nào nhỉ? Cũng chẳng biết nữa. Nhưng Dung cần nhiều người hơn một người như
Việt. Cái say mê và thấy không thể dùng lại được. Phải chăng đó chính là tình
yêu? Ngồi lại một mình, Dung vô thức lập một kịch bản để nói chuyện với Việt.
Cứ đặt câu hỏi và tự tìm lời đáp.
- Anh đã làm điều gì sai?
- Không! Anh chẳng sai điều gì cả. Chỉ là em cảm thấy không thể tiếp tục. Em
cảm thấy ngạt thở với tình yêu của mình. Em muốn được giải thoát.
- Không lẽ anh tệ đến thế sao?
- Đừng như vậy mà! Anh không tệ. Mà là em đã đòi hỏi nhiều hơn thôi.
- Anh sẽ phải làm gì để cứu vãn tình yêu của mình?
- Để mặc em với suy nghĩ lẩn thẩn của mình.
- Em đã hết yêu anh?
Dung đã hết yêu Việt chưa? Dung tự hỏi mình xem và câu trả lời lại là những
giọt nước mắt tự nhiên cứ ứa ra. Hết chưa? Chưa hết! Nhưng tại sao lại để mọi
chuyện đến nông nỗi này? Việt sẽ hỏi:
- Có người thứ 3 chăng?
- Không! Chẳng có người thứ ba nào cả. Những cơn say nắng không phải là người thứ
4.
- Vậy thì vì sao?
Vậy thì vì sao? Vì sao vậy? Việt đã không nỗ lực níu kéo tình yêu? Hay là Dung?
Hình như là cả hai. Hình như là những thành tích hoạt động xã hội cuốn Dung và
Việt đi. Hình như là sự tự do cho nhau khiến hai người biến hò hẹn thành lịch
công tác. Đều đặn và bắt buộc. Hình như cả những cơn say nắng đi cùng với sự so
sánh. Hình như cả sự tự lừa mị mình, thoả hiệp khi gặp vấn đề. Hình như ai cũng
chỉ biết yêu bản thân mình hơn vậy. Hình như lâu lắm rồi Dung với Việt chưa có
lúc nào một có một thực sự dành cho nhau vậy. Hình như... Hình như...
- Em ngồi chờ anh có lâu không?
Việt xuất hiện với một cuốn sổ trên tay và một mẫu câu lạ. Không giống Việt của
mọi ngày với câu quen thuộc: "Hôm nay mệt quá! Quá nhiều công việc cần
phải giải quyết". Dung bị lúng túng. Việt đặt cuốn sổ xuống bàn và tiếp:
- Cái áo mới đẹp quá!
Hôm nay, Dung mặc một cái áo mới. Nhưng cả triệu lần Dung mặc áo mới, cắt tóc
mới hay thậm chí cái to đùng như một chiếc ba lô rằn ri mới toe thì Việt cũng
chẳng hỏi huống chi là khen. Phát thứ hai bất ngờ. Dung lúng túng hơn nữa.
Khuôn mặt cô đỏ ửng lên. Lí nhí:
- Vâng! Em thấy nó giảm giá...
Việt nheo mắt:
- Em bắt đầu thích màu nâu rồi sao? Lúc trước em đâu có thích màu đó?
Dung bị sốc phát thứ 3. Đúng! Dung chưa bao giờ thích màu nâu cả vì nó làm da
của Dung tối đi. Nhưng chiếc áo này thì Dung bị hút vì nó lạ quá. Nó có rất
nhiều túi. Như thể nhà thiết kế bị ám ảnh với những cái túi vậy.
- Bởi vì nó có nhiều túi? Chà anh đoán đúng không nào?
Phát thứ tư. Dung bất giác thôt lên:
- Eo ơi, sao anh giỏi thế?
Bắt đầu đến Việt lúng túng. Việt ngúc ngoắc:
- Lâu lắm rồi anh mới nghe thấy em nói câu này.
Lâu lắm rồi, ừ, lâu lắm rồi. Ngày mới yêu nhau. Dung hay thốt lên như thế mỗi
khi hai đứa ở bên nhau. Lâu lắm rồi. Dường như những gì Việt làm đều không phải
là sự xuất sắc nữa. Vì Dung đã quá quen với những gì Việt làm. Và hơn cả thế,
Dung biết rõ những điều đó đều trong tầm tay của Việt. Với người khác, có thể
đó là việc khó nhưng với Việt, Dung tin tưởng tuyệt đối rẳng Việt đủ khả năng.
Cả hai im lặng hồi lâu. Dung khuấy cốc cà phê cho Việt. Công việc mà đã lâu lắm
rồi Dung không làm. Việt nhìn theo ngón tay út cong lên của Dung, ánh nhìn thật
trìu mến. Cũng lâu lắm rồi Dung chưa gặp lại ánh nhìn đó. Trong lòng cô trào
lên cảm xúc bồi hồi. Dữ dội. Một đợt sóng ngầm dữ dội trong cô. Việt nhận cốc
cà phê từ tay Dung và nói. Rất khẽ:
- Anh biết thời gian qua thật khó khăn với tình yêu của chúng ta. Cả anh và em
đều bị đẩy ra khỏi cuộc sống của nhau vì những sự quan tâm khác nữa.
Dung thở hắt ra. Đợt sóng ngầm trong cô vẫn dữ dội, gào thét. Việt kéo ghế lại
gần hơn nữa vào phía Dung. Mùi của Việt sộc thẳng vào mũi Dung. Một luồng điện
chạy dọc lưng của Dung. Hơn bao giờ hết, Dung khao khát được hôn Việt. Cô không
ngừng lại được ý nghĩ sẽ hôn Việt. Và nụ hôn...
Sau một hồi lâu nữa, Việt mới nói:
- Là nụ hôn cuối? Nó thật tuyệt. Lâu lắm rồi...
Điệp khúc "Lâu lắm rồi..." lại lặp đi lặp lại trong từng hành động
của hai người. Nó đẩy lùi kế hoạch "Phải kết thúc" của Dung. Như một
tình yêu đã phủ đầy bụi bặm trong sâu khuất trái tim của hai người, lúc này, nó
được lôi ra ngoài, được phủi bụi bằng những làn gió yêu thương. Dung nghẹn cổ
họng vì cảm giác hạnh phúc đang dâng lên, căng tràn. Việt cười buồn:
- Không phải đợi đến khi em gọi điện hẹn anh ra anh mới biết. Anh đã nhận ra
ngày này từ cách đây hai tháng khi mình quên gần hết những đặc điểm liên quan
đến em. Sự quen thuộc quá mức đã khiến anh không thể nhớ nổi mắt em một mí hay
hai mí, anh không còn nhớ nổi em có bao nhiêu kiểu cười, anh không còn nhớ nổi
em nằm ngủ quay mặt về hướng nào. Như việc ta quen "search" số điện
thoại trên phone book theo tên, anh quen bấm phím số 1 để gọi điện cho em. Và
ta quên mất cả số điện thoại của nhau. Anh đã lúng túng vô cùng khi phải cố nhớ
số điện thoại của em. Hai tháng qua, anh đã nhớ lại và ghi chép tất cả vào một
cuốn sổ những thói quen cũng như cả những cảm giác của anh khi gặp em làm những
hành động đó. Và hơn cả thế, anh cũng đã tìm mọi cách để nhớ lại hết tất cả
những sự kiện trong suốt hai năm của chúng ta. Anh ghi lại hết trong cuốn sổ
này. Cả ngày giờ và địa điểm....
Việt đẩy quyển sổ sang bên Dung. Anh đứng dậy:
- Cũng có thể nó giống như một bản tổng kết vậy. Nhưng anh thấy điều đó thật có
ý nghĩa. Khi chúng ta yêu thương một ai đấy, hãy ghi nhớ tất cả như một cách để
đối phương nhận ra rằng họ rất có giá trị trong ta.
Và Việt vuốt má Dung thật nhẹ. Anh đi. Dung lặng lẽ nhìn theo bóng Việt. Cho
đến khi cái bóng ấy nhoè đi rồi mất hẳn. Cầm quyển sổ trên tay, Dung thấy nước
mắt mình bắt đầu nhỏ xuống từng trang viết của Việt.


Bản nhạc " How do I live" được Dung gửi vào máy điện thoại của Việt qua trương chình quà tặng
âm nhạc. Việt nghe và nhận ra mùi hoa lys thơm nồng trong căn phòng của mình.
Dung đang đứng bên bình hoa ly...


VẬY LÀ ... ĐÃ 4 NĂM TRÔI QUA ...

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/tr4nconghoanganh


Được sửa bởi Lonely Boy ngày 27/11/2009, 20:24; sửa lần 2.
Trả lời chủ đề này
Bài gửiThời gian: 27/11/2009, 20:22
#2
Lonely Boy
Lonely Boy
SUPER MODERATOR
avatar
948/10000
Tên: : Trần Công Hoàng Anh
Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 948
Điểm xếp hạng : 1606
Birthday : 01/01/1990
Tuổi : 27
Đến từ : Mười tám tầng Địa Ngục
default Re: Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"
"Không phải đợi đến khi em gọi điện hẹn anh ra anh mới biết. Anh đã nhận ra ngày này từ cách đây hai tháng khi mình quên gần hết những đặc điểm liên quan đến em. Sự quen thuộc quá mức đã khiến anh không thể nhớ nổi mắt em một mí hay hai mí, anh không còn nhớ nổi em có bao nhiêu kiểu cười, anh không còn nhớ nổi em nằm ngủ quay mặt về hướng nào. Như việc ta quen "search" số điện thoại trên phone book theo tên, anh quen bấm phím số 1 để gọi điện cho em. Và ta quên mất cả số điện thoại của nhau. Anh đã lúng túng vô cùng khi phải cố nhớ số điện thoại của em. Hai tháng qua, anh đã nhớ lại và ghi chép tất cả vào một cuốn sổ những thói quen cũng như cả những cảm giác của anh khi gặp em làm những hành động đó. Và hơn cả thế, anh cũng đã tìm mọi cách để nhớ lại hết tất cả những sự kiện trong suốt hai năm của chúng ta. Anh ghi lại hết trong cuốn sổ này. Cả ngày giờ và địa điểm.... "
__________________________________________
Đoạn này hay nè. Ý nghĩa thật.


VẬY LÀ ... ĐÃ 4 NĂM TRÔI QUA ...

Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/tr4nconghoanganh
Trả lời chủ đề này
Bài gửiThời gian: 27/11/2009, 20:47
#3
icecream
icecream
Thành Viên Cấp 6
avatar
179/10000
Tên: : Nguyên Hạnh
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 179
Điểm xếp hạng : 224
Birthday : 01/01/1990
Tuổi : 27
Đến từ : tủ siêu lạnh
default Re: Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"
póc tem.
"Như việc ta quen "search" số điện thoại trên phone book theo tên, anh quen bấm phím số 1 để gọi điện cho em. Và ta quên mất cả số điện thoại của nhau. Anh đã lúng túng vô cùng khi phải cố nhớ số điện thoại của em".
hay. có đôi khi ta ko nhận ra những thói quen làm nên sự vô tình
Question
Xem lý lịch thành viên
Trả lời chủ đề này
Bài gửiThời gian: 30/11/2009, 20:45
#4
icecream
icecream
Thành Viên Cấp 6
avatar
179/10000
Tên: : Nguyên Hạnh
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 179
Điểm xếp hạng : 224
Birthday : 01/01/1990
Tuổi : 27
Đến từ : tủ siêu lạnh
default Re: Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"
đọc xong câu chuyện này mới thấy "im lặng ko phải lun lun là vàng". có những điều nên nói thì ko nên giữ kín trong lòng vì bạn ko nói thì làm sao ng ấy bít rằng bạn quan tâm đến họ nhìu như thế nào. phải ko? Twisted Evil
Xem lý lịch thành viên
Trả lời chủ đề này
Bài gửiThời gian: 30/11/2009, 20:51
#5
icecream
icecream
Thành Viên Cấp 6
avatar
179/10000
Tên: : Nguyên Hạnh
Giới tính : Nữ
Tổng số bài gửi : 179
Điểm xếp hạng : 224
Birthday : 01/01/1990
Tuổi : 27
Đến từ : tủ siêu lạnh
default Re: Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"
đôi khi chỉ vì 1 câu nói có thể làm ng khác vui vẻ và hạnh phúc cả ngày
Xem lý lịch thành viên
Trả lời chủ đề này
Bài gửiThời gian:
#6
Sponsored content
Sponsored content
/10000
default Re: Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"
Trả lời chủ đề này
Chủ đề trước Chủ đề tiếp theoTrang 1 trong tổng số 1 trang
Truyện ngắn: "Và như thế, em yêu anh"
arrow

Lưu ý khi post comment:

  • Không "bóc tem" topic
  • Dùng lời lẽ có văn hoá và lịch sự
  • Xem trang FAQs trước khi hỏi
Bạn không có quyền trả lời bài viết

HTML đang Đóng
BBCode đang Mở
Hình vui đang Mở
 
Liên hệ quảng cáo sđt: 016.896.10.896
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog